Bên trong cuộc chuẩn bị cho APEC 2027: Việt Nam muốn cho khu vực thấy điều gì?
Nếu APEC 2006 gắn với cảm giác Việt Nam vừa bước mạnh vào sân chơi toàn cầu, APEC 2017 cho thấy một Việt Nam tự tin hơn ở Đà Nẵng, thì APEC 2027 đặt ra câu hỏi lớn hơn: nền kinh tế đã đủ độ sâu để biến một tuần lễ ngoại giao thành chuỗi cơ hội thương mại dài hạn hay chưa.
Nhà đầu tư đang nhìn vào nhiều lớp chuẩn bị. Lớp đầu tiên là hạ tầng nhìn thấy được: sân bay, tuyến kết nối trung tâm, khách sạn 5 sao, trung tâm hội nghị, y tế quốc tế, an ninh, truyền thông và khả năng điều phối giao thông. Lớp thứ hai khó thấy hơn nhưng quan trọng hơn: chính sách visa, thủ tục đầu tư, tiêu chuẩn xanh, dữ liệu doanh nghiệp, hệ sinh thái dịch vụ chuyên môn và chất lượng nhân sự phục vụ các đoàn công tác lớn.
APEC 2027 là sân khấu ngoại giao, nhưng cũng là một bài kiểm tra niềm tin dành cho hạ tầng, dịch vụ và năng lực thực thi của Việt Nam.
Với giới kinh doanh Việt Nam, thời điểm trước APEC là giai đoạn chuẩn bị hồ sơ. Doanh nghiệp xuất khẩu cần câu chuyện rõ hơn về chuỗi cung ứng, phát thải, năng lực giao hàng và đối tác quốc tế. Các công ty dịch vụ cần nâng trải nghiệm khách hàng cao cấp. Các địa phương muốn nổi bật phải kể được câu chuyện riêng: công nghệ, cảng biển, du lịch hội nghị, năng lượng sạch, nông nghiệp giá trị cao hoặc tài chính đô thị.
APEC cũng là dịp để tầng lớp tài sản mới quan sát xu hướng tiêu dùng cao cấp trong nước. Khi nhiều đoàn khách quốc tế đến Việt Nam, các ngành hàng không, khách sạn, nhà hàng, bán lẻ, y tế tư nhân, giáo dục quốc tế và dịch vụ tài chính sẽ được so sánh trực tiếp với các đô thị lớn trong khu vực. Những thương hiệu vận hành tốt có thể hưởng lợi vượt xa tuần lễ sự kiện.
Điều đáng đọc nhất từ nay đến 2027 không phải là từng tin lễ tân, mà là cách chính sách kinh tế được đóng gói thành năng lực cạnh tranh. Nếu Việt Nam chứng minh được sự ổn định, cởi mở và khả năng thực thi, APEC 2027 có thể trở thành một mốc nâng cấp hình ảnh kinh tế quốc gia.